CHUYỆN CŨNG BÌNH THƯỜNG THÔI.
Lưu Hy Lạc



Để ý, hồi này cứ mỗi bận
thần hồn dợm thơ thẩn lại nứng
phát điên được hễ thấy cuối bài
thơ nào chú cỡ thập niên tám

mươi trở về trước liền buộc lòng
phải hãm lại, kiểu “ăn chay-nằm
đất” bởi không thế tôi thủ dâm
liền trên mặt các con chữ; đem

chuyện viển vông như thế đi hỏi
cô ấy cô tròn xoe mắt mặc
dù cũng từng bao bận thơ thẩn
nghe chuyện, hai gò má cô đỏ

bừng bừng, phải viển vông một hồi
cô mới hỏi -- rồi ba làm sao!
nhìn cô căng thực quá sức tôi
chỉ muốn rút vô nơi khu vườn

rậm, dày bóng che mà rồi cứ
đúng phút ấy chả hiểu sao tôi
lại phát cử chỉ đầy kịch tính
kiểu vòng hai tay gối sau gáy,

ánh mắt dõi vời vợi hết biết
về khoảng trời đục luôn luôn nói
rất ôn tồn -- nhiều bận lắm, thần
hồn tôi dợm thơ thẩn cô lại

biệt mất tăm cũng cùng lúc ấy
tôi để ý, quả tình không một
động đậy nào ở bên trong đủ
để khả dĩ phải làm sao với

cô ấy; mãi rồi lại đem chuyện
viển vông như thế đi hỏi cô
nữa cô nói xác suất có tới
chín mươi tư phần trăm cái đầu

ba trục trặc nặng liệu mà giữ
thần hồn, hễ thấy bài thơ nào
bên dưới chú cỡ thập niên tám
mươi trở về trước, xéo đi.

LƯU HY LẠC


Home