CHUYỆN CHỈ BIẾT NÓI NHƯ THẾ NÀY
Lưu Hy Lạc



Đời, biết đang đọi, hắn ghé qua
nhìn cười cười thản nhiên lục coi
các cái mình vẽ rồng vẽ rắn lung
tung, vừa ngắm nghía vừa chê/ khen,

rồi cũng bắt cái to đâu cỡ
phân nửa cái bàn, chi cho vài
trăm bạc nhìn cười cười; băn khoăn
quá, tự dưng mình phát ngẫm -- Đời,

nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con
khôn, danh vọng tiền tài, phú qúy
ắt sinh lễ nghĩa; bây giờ thử
thời cỡ hắn thì nhan nhản, ăn

đứt tôi là cái chắc rồi; cũng
phải cười lại cầu tài kiểu ậm
ừ, một hồi chả nhớ cao hứng
hay sao đó kéo nhau xuống north-

beach ngồi ở club 365;
ngó ra đường Bay mình kể lể
nằm mơ đêm rồi thấy về Việt-
nam; sợ, phát bĩnh đầy quần; vỗ

vỗ lên lưng mình, nhìn ra đường
Bay cười cười -- mày coi vậy nhát
như cáy, rồi cũng phải cười lại,
cầu tài kiểu ậm ừ; đời, biết

đang đọi, hắn chi luôn mấy lượt
bảy tám chai, ngó coi bộ sần
sần; thật cảm khái, mình đòi chơi
đĩ; phát xô ghế đứng dậy hắn

lườm lườm -- đụ mẹ chơi cho sướng,
đói nhăn răng con ạ; hầm hầm
hắn cắp đít bỏ về; băn khoăn
quá tự dưng mình cũng phát ngẫm --

Đời, nhà cao cửa rộng, vợ đẹp
con khôn lại thêm danh vọng tiền
tài, phú qúy ắt sinh lễ nghĩa;
bây giờ thử thời cỡ hắn thì

nhan nhản, ăn đứt tôi là cái
chắc.

LƯU HY LẠC
01/26/2005


Home