|
Rảnh rỗi ghé tao chơi, đừng lo,
tao lúc nào cũng còn cả đống
mì gói; mày biết đó, bao nhiêu
đời mì đã trôi qua đời ta,
duy chỉ Maruchan Ramen
Chicken flavor sản xuất tại
đây là nó ở với tao lâu
nhất; để coi, tao có cả đống
Rap – underground cho mày nghe
mệt nghỉ, đéo sợ thằng cặc nào
complain; nói mày biết, cỡ những
đứa đang ăn nên làm ra trên
cái gọi dòng chính của Rap, tao
khỏi liệt kê ra mày cũng biết,
kể như đồ bỏ hết; phần Cần
sa mày không phải lo, loại Ca-
lifornia– out door tao lúc
nào cũng cả bịch; đụ mẹ, bây
giờ làm chó gì còn Thaisticks;
mày ghé đi, hử! MoMa thì
bao giờ vẫn riêng một phòng cho
thằng Andy Warhol, tao biết
mày khoái cái trừu tượng của
nó; ờ, quảng cáo lúc nào cũng
kèm theo những đứa kể từ sau
nó, chúng tự khẳng định được tên
tuổi, ừ; tao biết một mình thằng
Andy đã đủ nhưng, mày cũng
làm ơn biết cho, bọn MoMa
muốn mình nhìn, ngắm cả một dòng
Pop-art mày ạ; mà, thôi! nhắc
làm đéo gì thằng đó nữa; còn
khuya mày mới sợ hết rượu, tao
hồi này ưa thủ sẵn một/ hai
chai; vẫn vậy, xéo xéo phía cửa
sổ phòng tao, bọn đen vẫn đầy
lúc rày, hễ đụng tao chúng hô
liền “Hey, blood” nghe phát máu, mà
con đường tao/ mày đã, đang đi
thì cứt, còn lâu mới dọn được.
LƯU HY LẠC
*The Museum Of Modern Art.
|