|
...10 giờ 5 phút tối, gió thực
mỏng cắt từng lát rát mặt, tôi
đi ngoài thành phố, trên những cây
cầu bắc ngang freeway, chỗ những
tay bợm rượu đứng tụt quần đái
lên những chuyến xe đang chạy vùn
vụt xuyên nước mỹ; tôi biết, quanh
quẩn downtown giờ này, trên mar-
ket street toàn những tên bại não
mồm cứ lẩm bẩm đi đi -- lại
lại như cầu khẩn (những gì chỉ
có trời biết) và bọn điếm mà
giá chỉ một vài hơi co-ca
rẻ tiền đã nhan nhản; tôi đi
ngoài thành phố, nơi gió thực mỏng
cắt từng lát rát mặt cho đến
1/ 2 giờ sáng, những thằng không
nhà tay khư khư chai voka
chui vô từng thùng ca.t-tông tránh
gió; tôi biết giờ này gần down-
town chừng mươi thằng đồng tính châu-
á, đầu đội tóc bạch kim diện
đầm (xoè) thành gái lai rải rác
trên north 12 street chận những
lão mỹ già gạ gẫm; tôi vẫn
còn ngoài thành phố, gió vẫn mỏng
cắt từng lát rát mặt mãi đến
6 giờ 15 phút trời sáng
tỏ, về đứng ngay uptown tôi
phát nổi hứng hệt buk -- tao cần
lắm, một cái lồn thực khít khaơ
để vung vẩy; thế thôi.
LƯU HY LẠC
· thơ Charles Bukowski
|