|
t́nh bằng hữu chiến đấu buộc vào tôi
như đêm nh́n sao bắc đẩu thở trên
trời như những ngày nhớ một người -- kẻ
nô lệ vừa lớn lên gỡ cánh tay
xiềng xích ngó mặt trời non kia vẫy
gọi tôi lỡ đi qua đời tôi buổi
xuân th́ v́ buộc dĩ văng vào giấc
mơ tối tăm lỡ để tiếng thất thanh
chết trong cổ họng ai biết một tiếng
vơng t́nh cờ nếu c̣n trên cánh đồng
đường thiết lộ những nơi chúng ta vừa
bỏ đi hay tàn phá t́nh bằng hữu
chiến đấu buộc chúng ta vào như thịt
liền da cùng vết máu v́ máu cùng
lưu thông thịt da không chia cắt tôi
đau v́ tiếng khóc đồng bào ngôn ngữ
một người lên tiếng cho đám đông lệ
rỏ xuống hai bàn tay mỗi đêm mỗi
ngày như ngọn lửa hải đăng soi vào
mặt biển t́nh bằng hữu chiến đấu gợi
niềm ta nhớ nhung những kỷ niệm cùng
người yêu cùng căn nhà cùng rất nhiều
bạn bè đồng chí nếu giản dị tôi
sống làm kẻ ngây thơ rên xiết giữa
rừng lẻ loi cô độc t́nh bằng hữu
chiến đấu đúc hun tin tưởng tôi đem
hy vọng choàng riết hai bàn chân tim
gơ cửa nhà ai ấm cúng trong chuyện
tṛ hay giấc sớm ban mai tôi khóc
mỗi người chia tay không trở lại v́
thầm lén tương tư mỗi lần tôi tự
hỏi sao tương lai tôi tin sẽ sống
huy hoàng sao dĩ văng tôi là giấc
ngủ tối tăm v́ hiện tại tôi nép
vào bạn bè chung hơi thở t́nh bằng
hữu là sắt là gang khi chúng nó
bắn vào ta đạn lửa trên đầu hay
trên mỗi ngă tư các họng liên thanh
chờ đợi nhưng tôi sẽ lên đường giữa
lời kêu gọi linh hồn tôi theo dưới
bóng cờ khi tôi đi qua một mộ
địa tha ma hay những cảnh mùa thu
héo úa tôi nhớ những con đường hoa
cỏ này bạn bè tôi ngă c̣n hơi
ấm áp thân yêu và những bước tôi
đi dù đầu rừng cuối bể mắt bạn
bè c̣n theo dơi không thôi.
@
LƯ ĐỢI
10/26/2005
|