HÀ NỘI CỦA NGUYÊN
Lư Đợi



em cười vui thật không nghi
mắt kia gian dối sẽ buồn mai
biết đâu trong mi đầy tiếng lệ em
cười vui thật không cho hôn
trán ngây thơ hẳn thấy sự
buồn này in hằn lên trán đó hai
mươi năm than ôi khóc đời
tôi tuổi trẻ hay em đi
muôn năm không trở về Hà
nội em cười vui thật không.

LƯ ĐỢI
06/30/2005


Home