|
mùa xuân đó tôi ở miền đông sống
với ngày rét xuống bụi rừng đi
ngủ bằng giờ chuyến xe
ngựa đi qua những hàng xe
đậu thành dẫy bên đường nhớ
từng phút nhớ từng đêm chuyện
một người đến quán trọ một lần tôi
từ biệt em hôm nào như nỗi đau sót
c̣n ướt lệ trên tay khi tôi trở
về ngày chiến tranh chấm dứt than
ôi cỏ này c̣n nơi băi thao trường hồn
cách vời lưu luyến mỗi ngày xanh đă
ghi tên tôi trên màu mắt xám của
em rất hoang đường hay thơ dại
LƯ ĐỢI
06/30/2005
|