|
BLANK VERSE
Translated by J. Do Vinh
In memory of writer Hoàng Ngọc Tuấn (1947-2005)
You came to see me every Friday
as if everyday was a Friday and
on other days you went to other friends
as if for other friends everyday
was another day, until one day I
suddenly disappear, like every
Friday disappeared into another
day, like one life disappearing
into another life, I disappeared
from you, you disappeared from me because
I was swept up into a life of exile,
and you were forever lonely, forever
homeless, forever remaining, and I
did not know where you lived on every
Friday, until today when you suddenly
disappeared, you disappeared from yourself,
you disappeared from me as if we are
both coincidental, like every road
is a passage, temporary as such,
nothing interesting, nothing worth
talking about in this world, there is only
what you leave behind that is worth talking
about. “The Hammock-Hanging Girl”,
“Maybe It’s Love”, “Letters to the Chrysanthemum
Mountain Road”... Like blank verses, like your life
because it is also without rhyme, no
rhyme at all with life all about, thus, you
are forever a wanderer, a never
ending wandering towards wind and sand,
while I am also a wanderer, but
wandering through a normal life, very
ordinary, not knowing when I will
be finished, when I will be done. But now
we can say goodbye to Fridays, and say
goodbye to each other, because it has
been a long time since there was not any day
that was Friday, your’s and mine, and since then
you and I have not once met. Anyway,
let me wish you a peaceful rest.
Translated by J. DO VINH
Footnote
The writer Hoang Ngoc Tuan was born in 1947 in Thua Thien — Hue and died at 2:50pm on July 9, 2005 in Saigon. He was an author of several short stories written for teenagers: “Maybe It’s Love”, “The Hammock-Hanging Girl”, “A Place Where Everyone Knows Each Other”, “The Wedding”, “Letters to the Chrysanthemum Mountain Road”.
|
|
BÀI THƠ KHÔNG VẦN
Khế Iêm
Để tưởng nhớ nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn (1947-2005)
Anh đến với tôi mỗi ngày thứ sáu,
như mỗi ngày đều là ngày thứ sáu,
c̣n những ngày khác anh đến với các
bạn khác, như mỗi bạn khác mỗi ngày
là mỗi ngày khác, cho đến một ngày
bất ngờ tôi biến mất, như mỗi ngày
thứ sáu biến mất vào mỗi ngày khác,
như mỗi đời người biến mất vào chỗ
đời khác, tôi biến mất khỏi anh, anh
biến mất khỏi tôi, v́ tôi bị cuốn
theo cuộc đời lưu lạc, c̣n anh măi
măi đơn độc, măi măi không nhà, măi
măi ở lại, và tôi không biết nơi
nào anh trú ngụ vào mỗi ngày thứ
sáu, cho đến hôm nay bất ngờ anh
biến mất, anh biến mất khỏi anh, anh
biến mất khỏi tôi như mỗi chúng ta
là một t́nh cờ, như mỗi con đường
là một ngơ qua, tạm thời là thế,
có ǵ hay ho, có ǵ đáng nói
nơi cái chỗ ở là trần gian này,
chỉ có điều đáng nói là những ǵ
anh c̣n để lại, “Cô bé treo mùng”,
“H́nh như là t́nh yêu”, “Thư về đường
Sơn cúc”... giống như những bài thơ không
vần, v́ ngay cuộc đời anh cũng là
cuộc đời không vần, không vần ǵ cả
với những cuộc đời chung quanh, nên anh
cứ măi lăng du, cuộc lăng du bất
tận kéo dài về nơi gió cát, c̣n
tôi th́ cũng cứ măi lăng du, nhưng
là cuộc lăng du giữa cuộc đời b́nh
thường và rất đỗi tầm thường, chưa biết
đến bao giờ mới xong, chưa biết đến
bao giờ mới hết. Nhưng bây giờ chúng
ta có thể nói câu giă từ thứ
sáu, và giă từ nhau, v́ từ lâu
lắm rồi chẳng c̣n ngày nào là ngày
thứ sáu, của anh và tôi, và từ
đó đến nay anh và tôi cũng chưa
một lần gặp lại. Thôi, chúc anh an
giấc.
KHẾ IÊM
Ghi chú:
Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn sinh năm 1947 tại Thừa thiên, Huế, mất lúc 2 giờ 50 ngày 9 tháng 7 - 2005 tại Sàig̣n, tác giả các tập truyện ngắn dành cho tuổi mới lớn: “H́nh như là t́nh yêu”, Cô bé treo mùng”, “Ở một nơi ai cũng quen nhau”, Hôn lễ”, “Thư về đường Sơn cúc”.
|