|
VAY
Cứ thở
Lúc giây đời bất động
Và thả trôi vào bờ gió khoang ao
Trong phút chốc những đầm thương suối nhớ
Cũng hòa tan vào mộ đất nương sao
Ta nhẩm giọng, bước ngàn lẩy bẩy
Mắt tung mây, hồn rộng. Chau mày
Theo mạn sóng, bèo dâu, bọt nước
Xua bầy chim tan tác. Bến muôn sau
Cứ trổi dậy nghe thầm tiếng gọi
Giữa dòng sông chia nhánh. Cõi đêm rơi
Rong ruổi mãi, giấc ngoài hiu quạnh
Hư hư về, mộng những chưa vơi
Cứ mở
Lấy trái ngày gieo lại
Bên thềm non độ nắng lung lay
Và hái vội thóc mầm, rơm rạ
Đem phơi thành tro khói ta vay.
|