|
Tôi ngồi lại phân bua cùng nước cuốn
Một bể hồn mù mịt khi sương rơi
Trong hiu hắt đời tan như bóng xế
Có rất nhiều bèo dạt lẫn hoa trôi
Ta bỡ ngỡ
Xiết bao
Và nghi ngại
Một cánh chiều bay tuốt
Một cánh chiều trong suốt đến bên ta
Một buổi sớm
Chim rừng bay
Nhẹ nhàng say
Ta buồn thay đi rong và đếm được
Một ít nhiều sóng nhỏ vỗ lăng xăng
Bèn xừng xộ với khoảng trời lơ đãng
Sao lôi thôi rất vội vì sương hàn
Sao mênh mông hối hả vì hương lừng
Một chút nắng vô cùng đã ló
Hãy ngồi lại nghe hơi thở tàn
Trên đầm sen vạn màu hôn ám
Em không hay một chiều tiễn biệt
Ta thổi tan mất dòng lửa đầu
Trong nôi nắng phôi pha
Dập dồn mở lại
Cánh chiều xưa
cánh chiều xưa
Mây nước xưa
Ta lơ láo từ cội nguồn hoang phế
Và thấy đời thấp thoáng trong sông sâu
Em cứ khép một nấm mồ nghi hoặc
Ta êm đềm nằm chết giữa mây lan
Ta âm thầm uống hết bụi trăng tan
Và cô quạnh
Quay cuồng trên sông đắm
Một chút gì đã mất ngoài vô tăm
Một chút gì đã thấy ngoài xa xăm
Và em có thản nhiên cùng lạnh nhạt
Khi nhìn ta nhàu nát mộng vô ngần
Lúc trái đất bần thần không quay nổi
Là hồn ta úa chín trên đồi xanh
Ôi trái đất vui như mùa lễ hội
Thuở ấu nhi màu nhiệm trút bên ngàn
Và huyên náo của ngày xanh diễm tuyệt
Ta huy hoàng hết thở giữa trần gian.
|