|
Có thật
Những đồng trăng cội dâu
Bến quên. Sông ngất mộng non đầu
Áo lam tốc ngược bên đồi, hú
Im bặt lời trong khuya, bỗng đâu
Rờ rẫm chiều xanh ngỡ đá xanh
Chưa hay thân thế đă tan tành
Mây trôi từ kiếp, ngàn hiu quạnh
Bước vội qua mùa, hoa sang canh
Có đấy
Ta về, quanh quán trọ
Mái ngang, mưa đắm một con đ̣
Chiếu mơ mắt đẫm khôn cùng, nhỏ
Và tiến hồn run rong nước, khô
Ta chở đời lên theo khói bay
Chim ơi đứt gánh ở cung đầy
Lênh đênh mấy nỗi, du t́nh dậy
Thuở nhớ rừng sao không, thoáng say.
|
|