|
Như hoàng hôn chảy, tiếng khoan nhặt
Như thời gian đắm trên môi hôn
Nơi cơi sắc mầm, gió căn cắt
Len lén nghe lời, mênh mông non
Giữa âu yếm lửa nến bật tắt
Âm ấm hơi rượu men tuổi xuân
Ta chải chuốt hồn, đồng quạnh quẽ
Hoa, mắt trong
Đời sông thanh tân
Đă nuốt chửng váng ngày xao xác
Đă đ́u hiu từ dạo bước chân lên
Những bát ngát của chiều ánh khao khát
Những rừng câm vời vợi, tro lênh đênh
Ta để ngỏ, ao chuôm và áo ngực
Thấy bay ra một cánh thinh không
Nói ấp úng
Buổi đồi nhật thực
Vẫy gọi ta về, sương tàn đông.
|