PHÂN LY
Khế Iêm



Trên chiếc ghế thời gian ngược xuôi
Ta chảy tan cùng, gió rực rỡ
Như dọc ngang tuồng chưa nguôi ngoai
Thơm ngai ngái mùi cỏ ngàn hỡi

Ta hỏi han chiếc lá, ḍ dẫm
Trong khói nhang chiều bên thôn xa
Bao mê thiếp giọng bến đầm ấm
Đang vỡ ra thành mây, trôi qua

Hăy ngừng khóc những mắt rừng buốt
Cho sông đêm dội về biển sầu
Nơi chôn nhau vàng cánh chim ngóng
Nghe thâm sâu mộng t́nh đập nhàu

Ta đánh mất nguồn thú ham hố
Run run xưa lửa mồi dậy th́
Quên lăng chứ, lời đă hoen ố
Quanh mái không hồn mưa phân ly.


Home