NHÁNH SẦU
Khế Iêm



Với ngày, tiếng nói là miểng nhọn
Đập vỡ những chiều xanh tóc gai
Với thời, bao nỗi mắt ẩm ướt
Ôi chăng, chảy trôi nước tất bật

Bồi hồi những trái tim đồi xa
Dập vùi chút dĩ văng chập chững
B́nh nguyên thản nhiên trong ḷng ta
Lần theo ngàn sương, bẫy ương ngạnh

Thở đi, bao la thay hừng đông
Thổi ra những thương tích bầm vập
Gơ ran những chảo đời có thật
Nghe ầm vang sóng rời đầu nguồn

Đă chở tro về chôn bến nhớ
Đă ngờ trong một thoáng từ ly
Là mở ngỏ ư t́nh, bỡ ngỡ
Ta uống nhầm rượu hay, cơn sầu bi.


Home