|
Góc phố hẩm hư hư lá hú
Gió trăm năm cào cấu nắng đêm xưa
Màu nét thở áo tơi co ro chiều cánh đồng Bắc Việt
Mắt tro xa lạnh ướt chân môi
Mắt tro qua run mật ngày mới rót
Không núi mây ngờ mưa tắt khôn nguôi
Giả cho tranh nụ cười của khói
Giả sông đồi cõi thật chông chênh
Ta giữ lại chút Thơ, chút Người của Họa
Sắc xanh hoa mờ lạ nhớ quên.
Sàigòn 1985
|