MỘT MÌNH
Khế Iêm



Đứng sững nhìn trời đất, suồng sã
Gây gây đồng sương như dao mưa
Thở nhẹ, tất tưởi những rộn rã
Quay về thân ngã, gai thâm u

Giữa tiếng thương lạnh, khói ngất ngưởng
Thoảng một chiều thơm trong máu xa
Xô ngang gió chiếc, cắn hơi hướm
Yêu dấu qua đời, ta bao la

Đôi mắt sao cay, bóng xúc xắc
Ta thầm bật nhớ môi hoang liêu
Chia hai bãi quán trăm dòng lũ
Múc lấy gàu mây, soi hắt hiu

Ta hát cuồng lưu, đắng phiền nhiễu
Men say đã dậy ngoài sân ngày
Nhai câm một nhánh, dây thần bí
Và chở ra ngàn sông, rủi may.


Home