trợt chân té sấp không gượng dậy nổi
bằng cách hối lộ với nhân gian đừng để bị trời đầy
thở nhẹ
ngồi lênh đênh trên đồi tranh cởi nắng buộc vào cành non
ngậm trắng một đ̣ lời với gió
Home