TRẦM MÌNH
Khế Iêm



vuốt nhẹ
bình minh

cầm lời đi vào chỗ không hề biết trước
treo ngược vết thương           gót chân       bàn tay

nếm thử chút man dã


đành chịu trầm mình không nói năng giữa thế giới vắng mặt
(và có mặt)


Home