Phần 3
NGỤC BIẾC
Khế Iêm





Căn pḥng kín bưng. Ánh sáng hắt vào từ một hàng chấn song thấp, ngắn. Ba người đàn ông ngồi bó gối. Im lặng. Một lúc sau.

Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Anh tội ǵ?
Người đàn ông 2: Ta tội ǵ? Ta tội ǵ à?
Người đàn ông 3: Khi ta sinh ra trần trụi trên mặt đất.
Người đàn ông 1: Chiều đă tàn.
Người đàn ông 2: B́nh minh đấy. Ta nghe có tiếng chim hót.
Người đàn ông 3: B́nh minh à? Khi tôi vào đây cũng có tiếng chim hót.
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Nhớ lại lúc ta ngồi cà kê.
Người đàn ông 2 (với người đàn ông 1): Thuở đông tàn. Một thuở đông tàn. Anh bắt đầu
                          toàn bằng những lời bịa đặt. Tôi c̣n đang bận cởi bỏ...
Người đàn ông 3: Hỡi ơi, khi nhà tù làm ta ngộp thở th́ các anh cứ lải nhải về những lư do vu
                         vơ. (Lớn tiếng) lúc ta rong chơi, ta ngủ, ta thở, chưa đủ để bị nhốt trong hầm tồi hay sao?
Người đàn ông 1: Anh im đi. (Đứng dậy đi rờ rẫm) một nơi u ám.
Người đàn ông 2: Không một kẽ hở.
Người đàn ông 3 (ngạc nhiên): Vậy mà ta đă chui ra từ... mầm dối trá... Mà sao khi không ta
                          lại sa vào tay bọn chết bầm này nhỉ?
Người đàn ông 1: Một nơi đầy rác rưởi.
Người đàn ông 2: Không hơi ấm.
Người đàn ông 3 (đứng lên, bất ngờ túm chặt lấy người đàn ông 1): Anh là ai? Anh là ai? Tại
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ...
Người đàn ông 1 (dằng co): Tại sao anh bắt ta? Trong lúc ta đang lắng nghe... (Ấm ức) cơn
                          hấp hối của ngàn xanh.



Hai người cấu xé nhau dữ dội, cho đến khi mệt nhoài... Cùng đứng im.

Người đàn ông 3: Tại sao anh bắt ta?
Người đàn ông 1: Tại sao anh bắt ta?
Người đàn ông 3: Cứu tôi với.
Người đàn ông 1: Cứu tôi với.



Bỗng có tiếng chân bước dồn dập. Cánh cửa hé mở vừa đủ từng người lọt vào. Các cô gái càu nhàu, đứng chụm lại. Cửa đóng. Hai người đàn ông buông ra. Im lặng một lát.

Người đàn ông 2 (với các cô gái): Các cô tội ǵ?
Các cô gái: Để tôi lấy ra coi.
Người đàn ông 3 (với người đàn ông 1): Tôi phải nói với anh điều ǵ?
Người đàn ông 1: Cơn ác mộng đă hiện ra.
Người đàn ông 3: Hăy túm lại.
Người đàn ông 2 (nói một ḿnh): Mọi chuyện đều vô ích khi những khoảnh khắc cứ trôi đi.
Các cô gái (nói với nhau): Tôi không thấy. Tôi không thấy ǵ cả.
Người đàn ông 1: Thôi cũng đành phó mặc.
Các cô gái (nói với nhau): Đừng động đậy.



Có tiếng cười.

Người đàn ông 3: Đồ ngu ngốc.
Các cô gái (nói với nhau): Th́ ra... Cái sần sùi của mặt mũi rơ ràng đâu phải là bằng chứng
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ...
                          của sự đổi thay... Vậy mà ta cứ măi lần ṃ...
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 3, sừng sộ): Anh nói ai?
Các cô gái (nói với nhau): Thử lột trần...



Nhiều tiếng cười.

Người đàn ông 2 (với người đàn ông 1): Anh nói sao?
Các cô gái (nói với nhau): Phải đập tan cái bí ẩn mênh mông kia mới được.



Im bặt.

Người đàn ông 3 (b́nh tĩnh): Chẳng có ǵ phải căi cọ. Các người chỉ thích om ṣm v́
                          những chuyện chẳng ra đâu. (Với các cô gái) này cô, bên ngoài trời c̣n sáng không?
Các cô gái (với người đàn ông 3): Khi chiều vàng...
Tiếng thanh: Lúc nửa đêm.
Tiếng khàn: Tôi biết chắc là ban mai.
Người đàn ông 1: Trời c̣n sáng không? Cớ ǵ anh phải hỏi sáng hay tối? Sao anh không
                          căng mắt ra mà nh́n xem... Ở cái nơi đáy cùng này mà anh lại tưởng tới một đốm mây rơi... Khi ta sinh ra trong hang đá...
Người đàn ông 3: Lúc lọt ḷng...
Người đàn ông 1: Ta đă từng nằm gai nếm mật.
Người đàn ông 3: Đừng loái khoét.
Người đàn ông 2 (với các cô gái): Các cô tốt tươi như cây cỏ... Nhưng sao lại cứ băn khoăn
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... về một nỗi tiêu ma. Hỡi ơi, cuộc rồ dại chưa xong th́ các cô lại bày thêm một tṛ trớ trêu khác. Hăy cút đi cho khuất mắt.
Các cô gái: Anh nói chơi ư?
Tiếng Thanh: Anh châm biếm.
Tiếng khàn: Anh nói chơi thật ư?
Tiếng nhiều người: Anh cố t́nh châm biếm?
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 3): Anh chửi tôi đấy à? Có thật là anh muốn phỉ báng?
Người đàn ông 2 (với các cô gái): Có thật là các người muốn phỉ báng?
Người đàn ông 3 (với người đàn ông 2): Chúng ta đi thôi... Đi khỏi cái nơi phiền muộn này,
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... lên một mỏm núi có cây xanh và thú lạ.



Hai người khoác tay ra đi, đụng phải cánh cửa, dội lại.

Người đàn ông 2 (với các cô gái): Cuối cùng rồi ta cũng gặp nhau.
Người đàn ông 3 (với người đàn ông 1): Cuối cùng rồi ta cũng gặp nhau.
Các cô gái (với ba người đàn ông): Tại sao các người chưa lui vào khu rừng... ẩn mật? Các
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ...
                          người chỉ làm bộ hồ nghi để cho tan mất bao nhiêu cơn cuồng mộng. Rồi các người c̣n nỡ bắt tiếng nói phải chịu đựng cả một cuộc tồn vong. Các người câm đi, câm đi, câm đi.
Ba người đàn ông: A! Cái bọn láo xược.
Các cô gái: A! Cái bọn già họng.



Các cô gái ồn ào, dợm tới. Ba người đàn ông nắm tay nhau, lùi lại.

Người đàn ông 1 (nói nhỏ): Ta chạy thôi.
Người đàn ông 2: Phải, ta chạy thôi.
Người đàn ông 3 (nói to): Ta chạy thôi.



Ba người cùng quay lại, chạy đi, đụng phải cánh cửa, ngă xuống. Bất động. Một lúc sau... Cố gắng gượng dậy, d́u nhau trở về chỗ cũ.

Người đàn ông 2 (với các cô gái): Cuối cùng rồi ta cũng gặp nhau.
Các cô gái (với người đàn ông 2): Anh làm ta cảm động.



Cười khúc khích.

Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Giữa thanh thiên bạch nhật anh lại dám tỏ t́nh à?
Người đàn ông 2 (với người đàn ông 1): Anh vẫn quen thói bỡn cợt. Anh cũng biết rằng mặt
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... trời biến mất khi chúng ta c̣n thơ ấu. Và anh đă ôm tôi khóc ngất giữa một đêm trăng non.
Người đàn ông 3: Ta nhức nhối toàn thân. Mà các anh lại cứ lảm nhảm về trăng với sao.
Thế c̣n mặt đất đang run rẩy dưới chân ta? (Tức giận) đúng là các anh muốn chơi xỏ khi xui tôi ngụp lặn dưới bùn nhơ.
Người đàn ông 1 (với người đàn ông 2): Anh hăy ôm cái dĩ văng của anh đi đi. Tôi đâu có
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... mắc mớ ǵ tới những cái vớ vẩn của anh.
Người đàn ông 2 (thất vọng): Thế là ta lại lang thang một ḿnh với nỗi cô quạnh. Ôi,
                          sao anh lại bắt ta? (Nhàu nát) trong lúc ta đang khốn khổ với giấc mơ man rợ... rừng hoang, rừng hoang, rừng hoang...
Người đàn ông 3 (với các cô gái): C̣n cái lũ yêu tinh này.
Người đàn ông 2: Cái lũ yêu tinh này.
Người đàn ông 1: Cái lũ yêu tinh này.
Các cô gái: A! Một bọn gàn dở.



Các cô gái hùng hổ, bao quanh. Ba người đàn ông sợ hăi, lùi lại.

Người đàn ông 1: Tôi trốn đây.



Ba người cùng lùi lại một bước.

Người đàn ông 2: Thôi trốn đi.

Ba người cùng lùi la i thêm một bước.

Người đàn ông 3: Đến nước này, ta cũng phải trốn thôi.



Ba người vừa ngó chung quanh vừa kéo nhau đi nhanh ra cửa. Bỗng có tiếng ồn ào rồi rất nhiều bước chân dồn dập và không ngớt... Cánh cửa mở. Thêm một tốp con gái ùa vào. Ba người đàn ông ôm lấy nhau, đứng dựa sát tường... Trong lúc các cô gái xô đẩy, la hét, cào cấu kịch liệt... Căn pḥng bị nêm cứng đến nỗi mọi người không ai cục cựa nổi. Cửa khép chặt.

Ba người đàn ông: Cứu tôi với.

Các cô gái: Cứu tôi với.



Tiếng kêu thét rồi chỉ c̣n là tiếng rống, tiếng rên, tiếng thở dốc. Mọi người lần lượt ngă xuống, vật vă, chồng chất lên nhau... cho đến khi căn pḥng chỉ c̣n vừa đủ ánh sáng để nhận ra những khối đen bất động và im lặng.




MÀN


Home