|
Phần 2: dấu Quê
BẾN SƯƠNG
Đã vẫy mây thành sao
Hát vang
Đã thôi
Đóng cửa
Đẫm mưa lũ
Tan tác. Trăng rú
Khuya khoắt trắng
Chân đất khe khẽ, cô liêu xưa
Ngùn ngụt đồi biếc nghe mê man
Ruộng dâu trôi về mắt nước lớn
Khói quê bao lời, thương chứa chan
Rưng rưng buồn chật lòng u uất
Đã đi. Còn gì, quê cũ nhỉ?
Đốt lửa soi thầm, đêm cũng điên
Bụi ẩm giá chưa là quán lú
Thì đời, thì mộng vẫn thất tán
Tình nặng hốt nhiên thấp thoáng núi
Chưa chi ngàn rộng đã biên cương
Bên kia biển mặn, lốc gió hú
Có rất nhiều, hoa rơi bến sương
Thì thầm. Tỏ đèn
Xứ nắng lóa
Tưởng rằng tiếng nói như xác ve
Cánh chim chết giấc trên non đá
Có biết trầm luân. Chỗ cát xóa.
NGHI HOẶC
Nước mắt
Hừng đông
(Và hừng đông nước mắt)
Không gian hát
Gió ngực đồi trụy
Ký ức đắng
Cãi cọ với trăm năm về nỗi hẩm hiu
Dốc ngược tiếng nói, búp lá khóc
Nhè nhẹ hỡ trái tim quen ngoài đồng bằng
Giữa mái rơm lửa mưa, nụ hôn trăng
Dĩ vãng tắm
Nghe tóc sương thì thầm bên kia bờ môi là dòng sông
Có hoang phế trôi
Ngồi dã thú
Hong khô lam lũ
Gậm nhấm lời kết án từ nguồn cội
Trong hầm giam thời gian
Thấy bão rung vỡ, chiều rỗng
Bước vội vòng quay khốn quẫn
Hoài cảm mãi ngày
Tỏ tình
Giấc rừng sẫm.
CHỐN KHÁC
Hạt mầm
Nẩy trên cánh đồng gió ám
Vàng vọt nỗi nhớ mong, chim muông gõ vào cánh chiều buồn
Ai, không ai trong ta, thấy được chỗ cuồng nước mắt
Ai, không ai trong ta, đi ngược lại đời người
Soi, từng vết bạc thời gian nơi mái rơm
Có bao giờ nụ hôn khát một mặt trời
Cho môi khô sương thành trái đắng
Hỏi ở ngoài đầu hôm sớm mai
(Nước, đã chiến trường từ muôn trước
Mãn ngày
Ai quang gánh cơn điên rồ kia)
Nghe rất nhẹ, rất xa ngực rừng thớ đất
Ai, bao lâu nay đứng ở ghềnh sông
Gọi mãi, theo về nắm sừng hư thực
Gọi mãi, trôi vèo cuốc nhẵn bình minh
Thà nói nhỏ cho xong, ta người không thực
Thì với lấy nghi tình quay tìm chốn khác
Ta chẳng đợi người, ta chẳng đợi ai.
Khoảng Khắc
Tặng PVC
Đã thở
(Giọng tiếng bát vỡ)
Đã rợn người gọi
Trăng kiêu binh
Giữa ngóc ngách của biển đời mọc
Rực đồng xẫm
Mảnh gió môi, bình minh
Ướt áo tát
Mắt đẫm lấp lú
Sương khói lỏng
Cửa bước ngất
Hát hỏng, mùa chim ca
Tảng lờ
Im. Thật im. Rực rỡ
Tóc bật chiều run cắn
Vết thương xa
Ôi giấc mơ, và mơ
Hoa điềm nhiên, từ độ
Tro ngàn
Đằng hắng
Cho đỡ nhớ rừng mật xanh.
GIẢ TẢNG
Dẫm lên quá khứ
Dìu dịu nghe trái tim ngàn năm rong sương
Ở biên kia đường hầm đốm lửa xanh hắt hiu
Ở bên kia rừng đồi lũ chim chóc kháo nhau về chiều nghìn trùng
Trên ngực biếc mênh mông, giấc mơ
Ai hát ca nhanh, phiếm du mãi lời hong phơi
Cuồng môi, tóc bay
Lăn lóc đời ngày, hỏi quê đâu
man mác dòng sông
Đội cho khoảnh khắc vòng kẽm gai
Ngồi chờ nỗi đổ vỡ, im sững
Lẩn lút trong cõi bến, tang thương sao
Đốt cháy bao nhiêu cánh gió buốt
Mắt hoen, góc núi ngun ngút quên
Như xa, những hồn nước và đất
Đã qua phân tranh, mộng và kịch
Giả tảng
Là bão tố cuốn đi
Mật đắng của thời ngổn ngang trăm mối
Là ẩn dụ về lời nguyền
Mảnh xương hóc
Hóa thân thành tai ách
và đu dây
ẤM Ớ
Trói chặt
Những khoảng khắc, và ngã
Hôn tang thương
Cùng mộng
Hoài mắt nhớ
Cõi thuở, đăm đăm mãi gió sao bay
Trên ngọn ngàn lầm lì nụ hôn mùa đông
Long lanh tóc
Đã ra ngoài bầu trời hỡi non đời còn để lại tiếng cồng buồn
Thấm cơn mưa tuổi tác, vầng trăng xưa chứa chất giọt mây cuồng
Rơm rớm nói
Phục sinh chiều
Hỏi là hỏi nụ cười kia đã thốt
Môi cánh thơm
Sầu lạ
Ngực hoa ngày
Nhặt tiếng khóc
Lãng trí nhé, kẻ mở cửa lấy tai ương kết thành vòng gai
Trên chiếc bè trôi
Và không trôi
Ngọn lửa thổi
Ấm ớ về thời mênh mông quạnh hiu.
GỬI NGƯỜI ĐỒNG HÀNH
Lũ chúng ta lặng nghe roi ngàn rơi cùng niên kỷ
Bay vèo một thoáng
mà chưa hay
Như tiếng nói
đứng bằng hai chân
ném ngược thời gian vào chốn khác
Trong cùng nỗi
nhớ không
đã tình đăng đắng
Bởi chớp mắt yêu đương đong đầy biển mặn
Bởi muôn kiếp chim muông thổi lời biển sâu
Khá gọi mênh mông giữa rừng siêu thực
Kéo dãn cội nguồn
ngang hố đêm
Đứng ở đầu hôm hú về đầu ghềnh
Lũ chúng ta mang theo gánh chiều sần sượng
Lũ chúng ta thiên đi từ nơi hồng hoang
Trăm gió qua đi
nhìn ra đồi quạnh
Bao cánh mai nay còn nơi đồng xanh
Đang run lên vì mưa sa
ngoài dặm
Một cõi thinh không nằm trong sương
lửa
Đang lôi thôi vì xưa sau
xa xa đốm cỏ
Lũ chúng ta chẳng hề thật có
Lũ chúng ta chỉ là bèo giạt
Lũ chúng ta như là hoa trôi.
|