|
||
|
Phần 1: Cấu Trúc NÍU LẠI trút hơi thở
lưng bất động như thế cho đến khi giọt
rảo bước ngoài mặt
níu lại ở đầu ghềnh NHAU QUA cắn cấu miếng sầu ra mà rắn rồng hí lộng mà gạ gẫm
sông lẫy lộng chiều nồm phân thực CÀ PHÊ gác mái
ẩn dụ lời
nóng nảy đă đến lúc phải chôn sống
tí tách
CHỢ TRỜI bụi bậm
thở chút hơi ngày hát cuồng nghe ngóng
xao xác, xao xác
coi chừng hoàng hôn
NGẪM RA con gió trắng
đừng tưởng rằng mọi chuyện đều êm đẹp nỗi buồn gắt
đánh rơi mất bực bội
ngẫm ra là
ĐÊM lang thang
lảm nhảm
khi nào gió lên th́ bảo đi hái ít nụ hoa về
DẤU QUÊ phà vào lũ mục
pha với khói
vẽ lại h́nh dạng đă thành quen
phẩy con đường làm đôi
cũ GIẬN nói tận mặt
đổ dầu vào lửa hống hách nuốt giận và ném bực dọc về cội HOA THỊ chấm than
mơm
sinh ra)
đánh
trống LỘNG NGÔN đánh một giấc đồng
những hoang phế sóng
tiếng nói ở nơi khuất xa
ráp nối
xé chiếc b́nh phong
BIỂN XANH mồ hôi ḥa sền sệt với bóng tối bôi mặt đá bật ruộng dâu ra ngoài biển xanh CO DUỖI thế giới trắng
không mùi vị sưng phù
kịch câm
NGÀY ngồi
chéo chéo
ném điếu thuốc lá
giữa hỗn độn và phiêu hốt TRẦM M̀NH vuốt nhẹ
cầm lời đi vào chỗ không hề biết trước
nếm thử chút man dă và
VỚI GIÓ trợt chân té sấp không gượng dậy nổi bằng cách hối lộ với nhân gian
thở nhẹ ngồi lênh đênh trên đồi tranh cởi nắng
ngậm trắng một đ̣ lời
NGỌN NGUỒN vỗ sóng
gieo quẻ bói
có rảnh rang th́ nhớ nói chơ
hóa ra là chẳng t́m đâu thấy ngọn nguồn KHẼ GỌI quét rác
đừng để c̣n hạt bụi nào ngẫn nghĩ
khẽ gọi
DẤU VẾT tḥ chân ra ngoài chiều rồi và
cùng nh́n về hướng lúc sống
trong đường tơ kẽ tóc mai mai kia đến hay đi
khoảng khắc giữa hơi thở bị nén lại
nói với đóa hoa chớm nở
đă có từ lâu trên mặt đất RƠI RA những khuôn mặt không quen biết
tre
ra môi và răng B̀NH MINH nghễnh ngăng
dụi mắt chạy đằng trời cũng không khỏi nắng móc túi
QUAY GÓT khóa trái cửa
chút tàn tro b́nh minh pha
loang phố
tha hương NHEO những ṿng tṛn quay trên đầu
đối chất ngẫu nhiên với ngậm
mông đùi và ngực. Lang thang cuồng
nheo HÍ KỊCH con đường
NHÂN VẬT khập khễnh giữa bàn và . . . . . . . . . . . . . . . ghế
bước
MÀN kéo lập tức trong nháy mắt để sao không
MUÔNG THÚ loanh quanh
đi bằng cách hất ngược trí nhớ gió chướng
tháo cũi tối tăm mắt mũi v́ cố bắt lấy tiếng nói
PHIỀN MUỘN cắt đứt gốc rễ vườn không nhà trống giả treo cổ lên cành cao xuống phố gom rác rưởi về đóng cửa lục ra nỗi phiền muộn LỜI đốt cháy lời
không truyền rao
nhưng ở bên kia chốn không lời
lúc khởi sinh ngôn từ đă bắt đầu gầy mối hiểm nguy
CÁNH SẦU bật que diêm đốt cháy tung tích
ngại gớm nếu cứ phải giả bộ là đă nằm gai nếm mật đất lạ moi ra được một cánh sầu BUÔNG QUANH cành cây găy vỗ cánh bay bao nhiêm thác ghềnh cũng mặc nói liên tu bất tận về thứ sự thật đă bị đánh tráo mắt ngất chân buông quanh CẤM đứng ở ngoài b́a rừng khoa chân múa tay đánh
cấm
CỎ NGÀN sa vào nơi lầm
túm được miếng gió rách
tọng chặt họng rơm rác và cả con cớ
há
cỏ ngàn hỡi QUAY ṿng tṛn ṿng tṛn lại ṿng tṛn tích tắc
phiêu phiêu như mai
bị đóng đinh ở khoảng lưng chừng
thực CHỐNG GẬY nằm vạ ngoài hè phố co duỗi một chân
gian ngủ theo kiểu bị tẩu hỏa nhập ma
lăng câm CÂM h́nh nộm
đừng bao giờ hỏi han ǵ về đời sống nhé nếu nói không
câm như thóc CHẤM PHÁ phố và nhà
chập choạng nét gẫy trên đôi mắt đă quầng thâm tím
ngồi như đá QUÁT THÁO đă bảo đừng bao giờ sinh ra khó nói thật
quát tháo quay lại với nhân gian MÁNG RƠM thời dở người vào và ra
cứ lầm lỗi và đôi co với thinh không khe khẽ
thống thiết về ngày sinh nơi máng rơm HAN RỈ không có chút le lói nào
lục lọi đồng xu cũ
khoác áo
la toáng
T̀M KIẾM tu hơi bia
thốc tháo nốt nhạc rời
t́m kiếm cứ mờ mịt măi rồi cũng có ngày phải sáng tỏ
lóc cóc vẫn biệt vô âm tín PHIÊU LĂNG đứng im
vặn ngược thời khắc để
nong nóng cô liêu VÔ LƯ đứng ở đồng không
tối xẩm
túm lấy hồn nhiên
nghẹn họng vẫn thấy là chỉ c̣n cách
NGÀN CHIM quăng mẩu thuốc mắt rạ nâu du kích
bôi bác tàng trữ hồ nghi về ngày không c̣n dấu vết người líu lo ngàn chim MAI KIA như chim chóc sống từ đọt mây ngủ
tranh với hư không tiếng nói đang rửa cáu bẩn tự nở sinh hoa rơi đau thương trên tàn cây để bếp lửa làm
bằng là một khoang chiều chết đẫm
đi mà không đến c̣n có điều chưa
châm điếu thuốc nhả ra từng mùa
răng lật ngửa lời mai kia mốt nọ BẾN LỮ bập bẹ lời chiều tàn
mong manh cánh hoa ngâu thơm thoang thoảng ngậm trong răng nụ hôn
của bếp lữ KỊCH MỘT GIÂY b́nh minh
mồi điếu thuốc
chắc lưỡi đằng nào cũng đă bị mắc bẫy hiên mưa
khán giả đâu
màn PHIÊU DẠT đứng im
vặn ngược thời khắc để
nong nóng cô liêu THIẾU PHỤ tóc rối bời mắt
ngái gương lược
soi sắc xanh vàng ấm t́nh câm nén lại ngoài cửa ngoài CHIỀU chộp lấy hoang vu trên mắt
hôn nhanh nhanh
ấm gơ anh ánh
vức NGHẸN ăn là nuốt nghẹn gân guốc giữa tráo
kia ĐAù nhổ tận gốc
cả cơn xúc động
những con mắt vuông vuông
đóng
những con mắt đá nhau CỘI NGUỒN xắn tay áo lên
những chiếc lá máy mắt trái t́m đi t́m lại chỗ cội nguồn
đă không cánh mà bay TRONG CƠI cáu kỉnh
phớt tỉnh như chưa bao giờ bị đắm tàu mắt rỗng
nổi dóa v́ không thấy rạng đông
DẶN gió chói
thử thời vận ngốn ngấu
đứng ở đầu đường nh́n về phía có nói
mai nhớ ra ga trở về nơi chôn nhau
HỎI chân đất
hút thuốc măi
cứ làm kẻ hát rong nghêu ngao cho đến bao giờ
quá lắm phải chi đừng vẩn vơ về nụ hôn
KIẾM SỐNG gánh hát
cồm cộm âm và nghĩa chơi chiến thuật du
th́ giả làm kẻ hoang
kiếm
|
|
|