trút hơi thở và ngồi duỗi ra vào một nơi tưởng là đã tay trắng khom
lưng bất động như thế cho đến khi giọt chuông chiều kia làm tan đi người và vật kiến tạo im ắng mà lâu nay bị che lấp bởi cánh liếp của lời kinh
rảo bước ngoài mặt đất và nhận ra có tiếng kêu
níu lại ở đầu ghềnh
Home