|
Lũ chúng ta lặng nghe roi ngàn rơi cùng niên kỷ
Bay vèo một thoáng
mà chưa hay
Như tiếng nói
đứng bằng hai chân
ném ngược thời gian vào chốn khác
Trong cùng nỗi
nhớ không
đã tình đăng đắng
Bởi chớp mắt yêu đương đong đầy biển mặn
Bởi muôn kiếp chim muông thổi lời biển sâu
Khá gọi mênh mông giữa rừng siêu thực
Kéo dãn cội nguồn
ngang hố đêm
Đứng ở đầu hôm hú về đầu ghềnh
Lũ chúng ta mang theo gánh chiều sần sượng
Lũ chúng ta thiên đi từ nơi hồng hoang
Trăm gió qua đi
nhìn ra đồi quạnh
Bao cánh mai nay còn nơi đồng xanh
Đang run lên vì mưa sa
ngoài dặm
Một cõi thinh không nằm trong sương
lửa
Đang lôi thôi vì xưa sau
xa xa đốm cỏ
Lũ chúng ta chẳng hề thật có
Lũ chúng ta chỉ là bèo giạt
Lũ chúng ta như là hoa trôi.
|