|
Dẫm lên quá khứ
Dìu dịu nghe trái tim ngàn năm rong sương
Ở biên kia đường hầm đốm lửa xanh hắt hiu
Ở bên kia rừng đồi lũ chim chóc kháo nhau về chiều nghìn trùng
Trên ngực biếc mênh mông, giấc mơ
Ai hát ca nhanh, phiếm du mãi lời hong phơi
Cuồng môi, tóc bay
Lăn lóc đời ngày, hỏi quê đâu
man mác dòng sông
Đội cho khoảnh khắc vòng kẽm gai
Ngồi chờ nỗi đổ vỡ, im sững
Lẩn lút trong cõi bến, tang thương sao
Đốt cháy bao nhiêu cánh gió buốt
Mắt hoen, góc núi ngun ngút quên
Như xa, những hồn nước và đất
Đã qua phân tranh, mộng và kịch
Giả tảng
Là bão tố cuốn đi
Mật đắng của thời ngổn ngang trăm mối
Là ẩn dụ về lời nguyền
Mảnh xương hóc
Hóa thân thành tai ách
và đu dây
|