|
Đã vẫy mây thành sao
Hát vang
Đã thôi
Đóng cửa
Đẫm mưa lũ
Tan tác. Trăng rú
Khuya khoắt trắng
Chân đất khe khẽ, cô liêu xưa
Ngùn ngụt đồi biếc nghe mê man
Ruộng dâu trôi về mắt nước lớn
Khói quê bao lời, thương chứa chan
Rưng rưng buồn chật lòng u uất
Đã đi. Còn gì, quê cũ nhỉ?
Đốt lửa soi thầm, đêm cũng điên
Bụi ẩm giá chưa là quán lú
Thì đời, thì mộng vẫn thất tán
Tình nặng hốt nhiên thấp thoáng núi
Chưa chi ngàn rộng đã biên cương
Bên kia biển mặn, lốc gió hú
Có rất nhiều, hoa rơi bến sương
Thì thầm. Tỏ đèn
Xứ nắng lóa
Tưởng rằng tiếng nói như xác ve
Cánh chim chết giấc trên non đá
Có biết trầm luân. Chỗ cát xóa.
|