bập bẹ lời chiều tàn đã tàn
mong manh cánh hoa ngâu thơm
thoang thoảng
ngậm trong răng nụ hôn và gắt gỏng vì nỗi đìu hiu đã đưa bước chân đi quá xa mép rìa
của bếp lữ
Home