ẤM Ớ
Khế Iêm



Trói chặt
Những khoảng khắc, và ngã
Hôn tang thương
Cùng mộng

Hoài mắt nhớ
Cõi thuở, đăm đăm mãi gió sao bay
Trên ngọn ngàn lầm lì nụ hôn mùa đông
Long lanh tóc

Đã ra ngoài bầu trời hỡi non đời còn để lại tiếng cồng buồn
Thấm cơn mưa tuổi tác, vầng trăng xưa chứa chất giọt mây cuồng

Rơm rớm nói
Phục sinh chiều

Hỏi là hỏi nụ cười kia đã thốt
Môi cánh thơm
Sầu lạ
Ngực hoa ngày

Nhặt tiếng khóc
Lãng trí nhé, kẻ mở cửa lấy tai ương kết thành vòng gai

Trên chiếc bè trôi
Và không trôi
Ngọn lửa thổi
Ấm ớ về thời mênh mông quạnh hiu.


Home