CHUYỆN13. TRẺ DẠI
Inrasara



Tôi đă làm khổ cô láng diềng niên
khóa cuối trung học trước khi làm lang
thang. Năm năm nàng chờ, thằng Vang nói
mầy quá tệ làm nó khổ mầy ngủ

ngon ăn khỏe c̣n nhăn răng cười như
khỉ. Ôi em c̣n hay đă thành ma,*
hôm nay trời trăng nào biết? Tôi đă
chửi tệ bà nhà quê đáng tuổi mẹ

bà không một lời quay lưng đi dáng
lom khom muốn đổ. Bốn mươi năm bà
quên, tôi th́ cứ nhớ. Tôi đă chơi
bóp cổ chú chó con nhà hàng xóm

cho tới chết. Tôi đă bẻ trộm cả
đống măng tre bác người Raglai bạn
nối khố của cha. Tôi đă đánh bè
hội đồng thằng chăn trâu làng bên ăn

cắp lúa bó bác Phôk. Tôi đă trịnh
trọng thử học làm thiền sư rũ bỏ
sau lưng sự đă rồi đă rồi đă rồi
nhưng không thể. Không sự cố nào khiến

tôi đốn ngộ không bài học nào làm
tôi tiệm ngộ. Tôi đă không thể quên
không bao giờ. Bao giờ?

@

INRASARA
08/25/05

· Thơ Nguyễn Đức Sơn


Home