TRỜI MƯA NÊN LÁ TRÊN CÀNH RỤNG
Hải Vân



Năm nay như thể Thu về sớm.
Mới tháng Sáu mà ngoài đường lá
đã rơi! Ta cũng chẳng già thêm,
Ta thấy như mình trẻ lại. Buổi

chiều buồn, đi đếm lá vàng rơi...

Một
Hai
Ba
Bốn

Rồi còn bao nhiêu nữa? Trên cành
lá vẫn xanh, và lòng ta chỉ
có một người. Chỉ có một thôi
sao mình cứ đếm? Ðể nghe lòng

con nít vỡ trên tay! Mắt mở
tròn xoe, nhỏ... như năm tuổi, mặc
sức mè nheo... và khóc với ai!
Ta biết mùa đi không trở ngược .

Nhớ thì bước tới, lại quay lui!
Trời mưa nên lá trên cành rụng
Cứ ngỡ thu sang: Ta ngậm ngùi...

@

HẢI VÂN


Home