|
Từng ngày tôi nhìn tôi trong gương,
tôi thấy tôi lạ quá, có phải
đó là tôi đấy chăng? Bất giác
nước mắt tôi tràn ra hai má...
Ơ kìa, người trong gương đang khóc,
và khóc bằng nước mắt tấm gương?
Tôi nhìn gương sao tôi cũng khóc,
và khóc bằng lệ người trong gương!
Chao ơi, những dấu hỏi rồi dấu
than cho hai đoạn thơ rất lạ
rơi rớt trong những ngày rơi lá,
và rụng như một thời lang thang!
Tôi cúi xuống cố nhặt giọt lệ,
mà cứ tưởng như nhặt một tên
người. Tôi rùng mình! Bỗng hai dòng
Thế Kỷ chảy xuôi về xa xôi...
Những buổi mai tôi, là như thế
chuẩn bị để trước khi tôi lên
đường, nghĩ đến lúc mình tới Sở
tôi sẽ hết nhìn vào tấm gương...
Ở đó nơi, chốn tôi rất quen
thuộc, quen như những người công nhân.
Tôi nghĩ đến tình thương sẽ là
tóc nằm trên trán phân vân...
@
HẢI VÂN
|