|
Tạo Hóa cho tôi gương mặt để
tôi soi rọi vào đời. Nếp gấp
thời gian chưa làm dị tật, sao
ai làm hằn nét buồn lên gương
mặt tôi? Tạo Hóa cho tôi đôi
mắt để tôi nh́n đời tự tấm
ḷng tôi. Từng ngày đôi mắt bớt
trong vẫn chưa mờ đục, sao ai
nỡ lấp đầy bóng tối vào mắt
tôi? Tạo Hóa cho tôi đôi tay
níu đời. Tài sản tôi dựng lên
từ tâm từ sức. Tôi dặn ḷng
tôi ḿnh giữ chặt tấm ḷng trung
thực dẫu một ngày kia tôi có
ǵ cũng mất! Tạo Hóa cho tôi
câu thơ: Thiên Thượng Thiên Hạ Duy
Ngă Độc Tôn. Tôi cảm ơn nỗi
Cô Đơn. Tôi ngước mặt nh́n vào
Vô Tận, một ṿng tay không đủ
một ṿng ôm! Tạo Hóa cho tôi
nỗi buồn. Làm sao tôi nói ǵ
được nữa đây! Tôi không nói ǵ
đâu! Các con tôi, hỡi các con
tôi, hăy để yên cho mẹ khóc &.
@
HẢI VÂN
09/01/2004
@TCTHO
|