SAU HAI LẦN MÁ TÔI ĐI LẠC
Hải Vân



Má đã hai lần đi lạc. Tìm lại
được, cứ cười. Bầy con thì ngơ ngác,
nước mắt còn muốn rơi... Má tôi một
đời khổ cực, cuối đời: hồn vía đâu?

Giờ đây Má hết nhớ nhà, nhớ ngõ.
Má qua đường như qua cầu. Lần đầu
Má ngẩn ngơ giữa phố, đứng ngó cờ
tung bay, nhìn xe hàng nối hàng chạy

dài con lộ, rồi nhìn cuối trời khói
mây... Thấy con tìm đỏ mắt, Má mừng
như bé thơ. Má nắm tay con thật
chặt, bước đi chầm chậm như trong mơ...

Lần sau, Má đứng giữa chợ, ngắm món
này rồi món kia. Lần tay vào túi
nhỏ, tiền đâu để mà Má mua về ?
Thấy con tìm ứa lệ. Má chỉ nào

cá, chỉ nào tôm, bảo con mua đi
để đem về. Má ơi, Má lo cho
con từng miếng ăn, sao mà dễ thương...
Gần chín mươi! Má lẫn. Má lộn, rồi

Má lầm, Má đã thành lẩn thẩn, quên
cả ngày - tháng - năm... Quên cả con mấy
đứa, Má chỉ nhớ Ba mà thôi! Má
cứ đòi đi thăm mộ, cứ đòi ra

sân chơi... Má ơi! Má đã hai lần
đi lạc, như thế là qúa đủ rồi!
Từ nay đi đâu con khóa cổng ngoài
Không phải là con nhốt Má. Trời ơi!

con không dám nhốt Má, con thắp nhang
khấn Ba, cầu Ba thương con, giữ gìn Má
Con lần từng nếp nhăn trên trán:
Má đã gìa, xin Má hãy thương con:

Đừng bao giờ đi lạc nữa Má à!

@

HẢI VÂN


Home