MỜI THƠ
Hải Vân



Tôi cúi nhặt câu thơ từ xó xỉnh
cuộc đời, được viết lên ở thời trừng
phạt in tận trong lòng. Cô đơn. Tĩnh
lặng. Câu thơ trần trụi được sinh ra

như đứa con rơi giữa ngày giông bão.
Câu thơ chất chứa từ lâu, đã bốc
men nồng, vị đắng. Xin mời ai nhắp
môi. Xin đừng ai uống cạn, kẻo nữa

rồi lại say, lại phạm tội -- tội đem
thơ đầu độc. Tôi và người. Và thơ!
Ai đó? Hãy đưa tay lên. Không phải
để thề như khi được đổi Quốc Tịch.

Mà để sờ – nắn những chữ, những lời –
những ngôn từ lồi lõm, xù xì góc
cạnh. Thấy chưa? Lập tức thôi mà! Mười
đầu ngón tay ấm nóng lan dần trên

da thịt. Niềm vui. Hãy thổi thơ bay
đi như trời thổi gió! Hãy làm như
thời gian đang trôi qua... Chỉ có thời
gian mới thấm thiá tận cùng đời người!

@

@

HẢI VÂN
09/12/2005


Home