|
Chỗ tôi ngồi mỗi tối — cửa sổ và
đàn dương cầm. Những đêm trăng Rằm, lá
trầu bà nửa xanh nửa bạc. Ngoài trời gió
hát, trong phòng vang lên những phím nhạc,
lá trầu bà đong đưa, hồn tôi bay
theo thơ. Chỗ tôi ngồi mỗi tối có
khi trời mưa. Lá trầu bà ngẩn ngơ
ướt tràn con mắt nhớ. Cọng lá xanh
ngờ ngợ đốt ngón tay người tình. Hỡi
ai sao làm thinh, tiếng dương cầm vỡ
vụn — một cái ly thủy tinh? Chỗ tôi
ngồi mỗi tối, tóc rớt trên phím đàn,
long lanh ngày tháng mộng, bầu trời trăng
sao trong, lá trầu bà ướt mịn. Bà
Ngoại không ăn trầu bà, Mẹ cũng vậy,
chỉ có tiếng đàn tôi vuốt ve lòng
lá thôi! Chỗ tôi ngồi mỗi tối, năm
phút, một giờ mà suốt đời. Có những
lúc lòng tôi bối rối — gặp nhau chi
hồi xưa? Lá trầu bà bao giờ cũng
xanh mướt. Đêm trăng bạc nửa lòng &.
HẢI VÂN
03/12/2005
|