|
Mưa như từ con mắt thấm
tận lòng cơn mưa xoay trở
cho kín một vòng nhân gian!
Những niềm vui làm cho con
mắt ngỡ ngàng, chỉ nỗi buồn
chung cuộc đã làm nên thơ!
Cõi người, đếm từng bước ngu
ngơ, hỡi ai hẹn một, ta
chờ dễ đã ba. Bây giờ
ta ngồi ta ngắm chính ta
chỉ một màu đen thẳm tựa
như bóng ma đói đời! Trong
lòng đất ai đã gọi tôi,
hay chỉ là lời tịch mịch
gọi chơi thôi mà? Từ sau
vĩnh cửu nhìn qua thấy dáng
ai đi giữa mù sa cứ
ngỡ là mình! Trời mưa, trời
mưa, con mắt hiện hình...
@
HẢI VÂN
08/29/2005
|