|
hai mắt mở toang, một chiếc lá vàng
phớt qua ký ức, kìa, vầng trăng,
lơ lửng câu thơ... Cánh cửa ngày xưa,
mở ra khu vườn Tình Ái, một hành
tinh xa ngái không có sự hiện diện của
Chúa Trời. Có rất nhiều quả táo rơi
bầy giơi không để ý, cả những quả
còn lấp ló trên cành. Cánh cửa thời
gian một nửa khép hờ, tôi đưa bàn
tay hái vội... Cánh cửa bình minh, cánh
cửa bình minh ai để đó, bao giờ,
một đóa hoa hồng tĩnh lặng. Con suối
trôi về một miền xa vắng. Chỗ nào
thì bình minh cũng đang reo vui. Tôi
nhìn tôi giữa lòng gương thân ái.
Cảm ơn ngày thơm ngát... Bình minh ơi!
HẢI VÂN
07212004
|