|
Xa xa chừng như biển đi t́m
đất vẽ thành ṿng cung. Em đi
t́m anh để tấm ḷng. Có lúc
nh́n biển mà thương trời bị khuyết
Nh́n em, sao nhỉ? Anh có yêu
em không? Không thể tự nhiên mà
có biển. Nhưng rất tự nhiên mà
em có anh. Bởi hai ta có
mà xa như chẳng có. Và em
Tuổi Xuân đành trải biển xanh xanh...
Nhiều khi em cảm thấy ḿnh như
cơn gió. Xô ngả cḥm cây em
kiếm anh, bất chợt thấy giọt sương
trên lá nhỏ. Nh́n thôi đủ thấy
biển mông mênh! Và khi không em
ngả người trên biển để nghe tiếng
phi lao nói chuyện buồn. Em lăn
qua đắp bàn tay cát cho biển
đêm nay ngừng sóng vỗ, rồi mơ,
mà tưởng ḷng chia mấy đảo hoang...
@
HẢI VÂN
06/27/2005
|