|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Bài thơ trên là sự kết chuỗi với nhau bởi 134 tên tác phẩm thơ, truyện của 122 nhà văn, nhà thơ VN ở hải ngoại và cả trong nước. ( Bài thơ dùng thuần là tên tựa tác phẩm thơ, truyện. Sở dĩ có một ít tên tác phẩm dịch, biên khảo hay tiểu luận của các tác giả như trong bài thơ v́ họ nổi tiếng luôn gồm cả thơ, truyện như Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc-Tuấn, Nguyễn Thị Ngọc Nhung, vả lại nhiều tên của những tác phẩm như nói trên khó mà đưa vào cho ăn khớp với ư nghĩa của bài thơ. Mong sự cảm thông, nhất là quí thi văn hữu không có trong bài thơ vui vui này ) . Gọi theo các nhà phê b́nh, loại bài thơ trên như một liên bản hay “ liên văn bản ” , giống như kiểu bên nhạc, gọi là “ liên khúc ”. Từ đó, tác giả chọn tựa cho bài thơ là : Hạnh phúc đến từng phút giây, lấy từ câu kết của bài thơ, cũng đồng mang một ư nghĩa : (theo ư của tác giả ) đời sống thực khó mà t́m được hạnh phúc. Hầu như chỉ có mỗi lúc sáng tác hay lúc làm nên tác phẩm nhắm thăng hoa đời sống, lúc ấy mới mong có hạnh phúc. Và hạnh phúc ... có thể đến “từng phút giây “ trong lúc ấy. |
|
|