|
Tôi viết cho anh dòng chữ
Tung tăng riết từ sợi lông đuôi Ngựa
Những màu nâu của gỗ bóng
Bó vào khoảng mê hồn vang du dương
Những ánh vàng của trăng thơ
Đứt khoảng -- chập bầu vú tiếp xếp hàng
Anh chính kẻ nghệ sĩ Violon
Thân hình vụn bấy nhào như mảnh đất
Sét dẻo dai. Tiếng âm nặng
trĩu kịt vào ống dẫn nghe từ khoảng
xa tít. Tôi thầm nghĩ chúng
đang thụ tinh. Bầu bĩnh nuốt chửng lấy
những nội cảm lìa trần sao
lại reo rao tôi đi tìm ái tình.
Tôi không là thiếu nữ để
được làm tình với thiên nhiên. Và Mây
xẻ gió báo lên vùng âm
reo. Cái đầu anh ép ầu ơ. Tôi
thấy đôi mắt tròn ngộ nhận
thỉnh âm trên tay như làm tình với
thiếu nữ còn trinh mộng. Tôi
thưởng thức anh bằng luồng gió
âm. Âm tạo ra gió tạo
ra điệu nhảy vui lên bộn rộn. Âm
tạo cho anh thành nghệ sĩ
lớn. Và tôi quyền năng xưng danh. Âm
đạo loài ra anh. Và Tôi
kẻ đã lắng nghe nói ra từ tiếng
đàn buồn ma miết vô định.
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
04/14/2005
|