GIÓ
Huỳnh Lê Nhật Tấn



Những sợi gió đang ve vút tôi đi
vào tiếng thở của mọi nẻo ngày dài
lê thê. Hãy tình tự ái ân tấm
lòng buồn rơi rớt, ngập ngờ hát cao
lên băng vào vì sao trên trời. Tôi

mường tượng một tiếng rên rỉ rả nơi
thân xác em nằm trên sa mạc rộng
mở cõi thiên đàng. Em cởi ra những
tấm lụa mỏng trong trẻo chiếu chội vào
đôi ngực trào căng bến đồi... Gió thổi...

suốt một khoảng đời em còn lại. Đôi
tay tôi nhào nặn núi đồi và mặt
trời xòe đôi mắt ấm áp để cơn
gió chiều xưa ngưng ươm lên thể xác
em như tàn tạ héo dần.

@

HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
09/12/2005


Home


Warning: fclose(): supplied argument is not a valid stream resource in /homepages/26/d166475671/htdocs/THO/old/MainIndex/iFileIndex.php on line 28