|
Tặng Lãm Du
Em vẫn bảo thơ tân
hình thức vốn vô hồn,
không réo rắc âm nhạc
cũng chẳng vần điệu du
dương. Lòng em thì rộng
mà con chữ anh gieo
chẳng biết chạy khi nào
cho hết biên giới khó
hiểu đó. Em lại vẫn
bảo thơ tân hình thức
vốn vô tâm, vì không
còn “ý tại trung ngoại”
như ngàn xưa nay vẫn
thế. Lòng em thì sâu
mà con chữ anh gieo
chẳng biết xếp đặt thế
nào cho đầy sự trống
trải đó. Anh chẳng thể
hiểu về những luồn mây
bay trên đầu thế giới:
chúng sẽ bơi ngược về
lịch sử chỗ ký ức
em chờ đợi phải chăng?
Hay là anh kẻ cặm
cụi ngồi đun những vần
thơ vẫn là tân hình
thức. Để chúng vẫn biết
hóa hơi bay lên bay
lên:
Bình yên chỗ em
nằm...
GYẢNG ANH IÊN
11/27/04
|