TỪ ĐIỂN THI NHÂN2 LOẠI - VẦN D (2)
Đặng Thân



ĐẶNG Đ̀NH HƯNG [the Dada Bird]

Con thuyền đă gặp “Bến lạ” trong một
chiều mưa... Cánh chim ngục tù đa đa
hỡi bay về đâu nhớ những ngày jáo
jác anh trốn học cùng em đi ăn
“Ô mai” ở Hàng Đường nghe chó sủa
gâu gâu làm chúng ḿnh đắng nghẹn. Em
gục đầu bảo em cô đơn lắm, anh
có thương em không. Em ơi em có
biết “Cô đơn” là tật ách của thiên
tài. Anh cũng rất sợ nhưng anh muốn
làm thiên tài nên anh chấp nhận cô
đơn. Với anh cô đơn là fải đến
tận cùng triệt để toàn fần mới thống
khoái, mới sinh năng lượng. Thế rồi thời
thế ẩm ương cánh chim thiên tài gặp
thiên tai. Em chan nước mắt nh́n anh
ái ngại. Em ơi hăy đi đi cho
khuất, cho khuất những nợ đời. Ai cũng
bảo Thơ là Ngôi Lời, nhưng ôm nàng
chỉ thấy đời toàn lỗ. V́ Thơ ơi
người thơ toàn 1 lũ jở hơi không
biết bơi, jữa bể khổ anh chỉ c̣n
ḿnh em làm fao cứu hộ. Nghịch cảnh
đă làm anh đốn ngộ, rằng cuộc đời
rặt 1 lũ bất nhân, kể cả những
người thân. Yêu “cái đẹp” nên fải đi
cải tạo, chuộng “nhân văn” mà gặp đời
tàn bạo, nên em ơi... muốn làm người
th́ hăy yêu cái xấu. Thậm chí em
c̣n fải jao cấu với bọn xấu nếu
em muốn ngày mai em vẫn có... khẩu
fần. Nếu không trước mắt họ em chỉ
là đống fân chờ ngày xuống ruộng, em
ơi thế th́ rất uổng, thương lắm áo
jài ơi. Anh biết em thích mặc áo
jài, bởi v́ em là hoa thài lài...
Thôi em hăy theo bọn cặc jái, lấy
chồng đi, jù nó có sa đ́. Anh
ra đi bước vào chốn lưu đầy, nhưng
em cứ yên tâm ja mặt anh jầy.
Anh thầm lặng vượt qua vũng lầy để
sau này anh có một “Thái Sơn”. Nhờ
nó mà anh được đền oán trả ơn.

ĐẶNG THÂN
26.5.2005


Home