|
CAO BÁ QUÁT
Cùng với Nguyễn Văn Siêu được phong Thần,
ông là 1 thi x Việt được phong
Thánh chỉ v́ có mỗi cái tài ngửi
Thơ. Chính Thần Siêu đă dựng Tháp Bút
uy nghi và bệ vệ để làm biểu
tượng cho cái sự học và nền Văn
chương nước nhà như người ta nói. Lạ
là có 1 nhà Việt Nam học người
Mỹ đă thắc mắc với tôi không biết
bút ǵ mà trông cứ như h́nh sinh
thực khí đàn ông? Chẳng biết ông ta
hỏi đùa hay thật. Cũng không hiểu Thần
Siêu thật hay đùa. Thánh Quát th́ đă
kiêu khinh kinh liệt thẳng thắn bảo thơ
ca của cái “Hội Nhà văn” đương thời
do đích thân Hoàng Thượng làm “Chủ tịch”
như 1 cái thuyền chở nước mắm: “Ngán
cho cái mũi vô duyên, câu thơ Thi
Xă con thuyền Nghệ An”. Khẩu khí của
các bậc thánh thần thật kinh người, đến
vua chúa c̣n chả coi ra ǵ. Ôi
cái Thi Xă ấy, sao nó cứ “ám
quẻ” xứ này măi vây? Có điều bây
giờ cái tên Thi Xă đă được biền
ngẫu thành Văn Hội. Lại c̣n cả Hoàng
Thượng nữa, dù là Tự Đức hay Thất
Đức, cớ sao các ngài làm vua chưa
đủ hay sao mà c̣n muốn làm chúa
tể cả văn đàn nữa?! Thảo nào, cả
1 chiều dài lịch sử tầng tầng lớp
lớp trên đất Đại Cồ Việt nền văn
chương này lúc nào cũng dậy mùi nước
mắm. “Gió đưa thoang thoảng... mùi phân bắc,
chợt thấy báo đài... nổi tiếng thơ”. Trời
ạ, cái mũi trứ danh của Quát đă
ngửi thấy từ lâu rồi. Ấy thế mà
bọn bồi bút khắp nơi phán không chán
mồm là “phảng phất chi lan chi vị”.
Đúng là 1 nền văn học “tắc tị”
(chuyển ngữ Nôm[na] nghĩa là “tịt mũi”)!
ĐẶNG THÂN
26.6.2005
|
|