|
ALIKHA
Đại “thi” sỹ Mông Cổ có đại tài
viết thơ không lời bằng gươm, mực là
máu người và tác phẩm là hàng triệu
“thi” thể nát bươm. Loại thơ này chưa
được ghi vào Lịch sử Văn học nhưng
Lịch sử Nhân loại lại nhiều như bươm
bướm. Muốn nhận diện nhà thơ ḍng này
xin hăy xem những ai trên ngực giăng
mắc nhiều huân huy chương các loại. Nhiều
người cho rằng thơ này mới đạt đến
đỉnh của thăng hoa. Tạo Hóa có hai
quyền năng mạnh nhất là sinh và diệt,
nên thi sỹ cầm bút gần Tạo Hóa
ở chỗ “sinh” tức sáng tạo, c̣n thi
sỹ cầm dao lại kề Tạo Hóa ở
chỗ “diệt”, đó là lẽ “Thiện ác giai
thiên lí” mà Văn học sử toàn cầu
c̣n khiếm khuyết, đề nghị bổ sung gấp
nếu không văn chương quả là rất bí.
Anh H.
Một trong những nhà thơ Việt đương thời
mọc lên từ ao sen dân tộc, dă
sử xếp thuộc loại “bùn vi bất sen”
v́ thơ luôn thoảng mùi đáy ao, thanh
vần lộc cộc. Đây, một câu lục bát/
chén điển h́nh của tác giả: “Mưa cho
nắng đẹp t́nh cờ, giận nhau để thấy
vô bờ t́nh yêu” rất đúng giọng văn
học cúng Cụ và folklore Nghệ, kiểu
“Hết mưa nắng hửng...”, “Hết ỉu ́u đến...
ửng” hay “Giận giận thương thương”... Tuy nhiên,
có lúc tác giả hiện sinh phi thường:
“T́nh chay tịnh chùa thiêng luôn mở cửa,
anh tu hành dưới bóng mát em thôi”.
Giọng thơ này phản ánh đúng thực trạng
nhiều chùa Việt hiện nay khi các bậc
trụ tŕ sẵn tiền bạc cúng dường uống
thuốc liều sổ lồng em út hơi nhiều.
Câu này đáng vào loại “bùn vi sen”.
ĐẶNG THÂN
1.4.2005
|
|