|
hoàn cầu nô nức tiệc túc cầu
mỗi bốn năm một chầu; vừa mới
bồ đào giải châu âu đă sắp
đức quốc giải thế giới. thế vận
hội cũng bốn niên. hoành tráng úc
châu, lại hy lạp dương truyền thống.
thấy người ta ngẫm vào ta, cũng
rất nhiều môn quậy tưng bừng, kỷ
lục vô song. trước hết là môn
gậy, “chọc gậy bánh xe”. địch không
chết ắt ta chết, kéo nhau tụt
hậu vui ra phết. đá kiểu ăng
lê trổ hết ḿnh, đâu bằng môn
gậy cản phá tài t́nh; ta không
tiến được mi ḥng tiến, rồi sẽ
biết đau như thiến. hy lạp oai
hùng ném lao - đĩa, thật tốn sức
không độc địa; “ném đá dấu tay”
hay hơn, vừa tinh vi vừa dễ tởn.
anh hùng ngộ kẻ thù vô h́nh
đừng xáp ẩu; bao nhiêu siêu sao
bỗng chốc chả là cái đinh. tinh
nhanh nhậy, “gắp lửa bỏ tay người”
môn ấy đ̣i hỏi bản lĩnh rất
là kinh, nghệ thuật rất tài t́nh.
ḿnh muốn giết chó bảo chó điên,
thịt xong đối thủ hết phiền; ảo
thuật môn này vật cả tịnh. uốn
dẻo ḱa môn cầu nhẩy. lộn đến
bốn ṿng! ta cười khẩy; “qua cầu
rút ván” cao hơn nhiều. phát huy
vơ này biến ân thành oán kết
quả ngay. ai ơi có biết kiếp
trọng tài, cứ phải xử trí hai
phe cho đúng bài; vứt đi! tốn
hơi sức, “đ̣n xóc hai đầu” mới
chuẩn mực. trọng tài rách việc phải
theo người, sao không bắt người theo
ta khỏe gấp mười; hai bên đều
phải ăn đ̣n cả, thật hể hả.
ĐẶNG THÂN
02/23/2005
|