|
Khăn ăn nơi bàn ăn rơi xuống
đất hôm đó dính đất dưới bàn
ăn. Lẩu đồ biển Thái và bia
Đức hôm đó ở nhà hàng Việt
Nam. Bàn ăn hôm đó năm người
lớn, trẻ em ăn chung dễ sinh
chuyện hiểu lầm. Rơi khăn chuyện nhỏ
mà thành chuyện lớn khi quanh bàn
chỉ là toàn người lớn Việt ăn
bằng khăn ăn. Đất dưới bàn ăn
là đất Mỹ. Đất Mỹ cũng không
ăn được dính vào khăn ăn hay
không dính khăn ăn. Gái Mỹ ăn
được hay không dù dính hay không
dính không phải là chuyện quanh bàn
ăn hôm đó đang có chuyện khăn
ăn. Cái khăn không rơi xuống từ
đùi khép kín nữ thực khách chưa
chồng trong khi mải ăn với khăn
ăn. Không từ cánh tay run x́u
x́u ểnh ểnh nơi lăo nam thực
khách ổng vừa đi du lịch Việt
Nam về. Càng không là từ bàn
tay bồi vội vơ tiền tip nơi
bàn. Cái khăn rơi không là chiếc
khăn piêu thêu chỉ hồng bị gió
cuốn bay về quận Cam mà là
khăn ăn trắng không chỉ hồng không
bị gió cuốn bay về dưới đất
dính đất dưới bàn ăn. Khó biết
duyên do khăn ăn rơi ngoài định
luật hấp dẫn (trái) đất và khăn
ăn. Người viết không phải là thực
khách không là bồi không là khăn
ăn không là đất Mỹ không là
gái Mỹ. Là vật lư gia đại
thất nghiệp dính đất Việt đầy ḿnh.
ĐỖ QUYÊN
(trích trường ca Ba người nữ một mùa thu)
Vancouver, 11-2003
|