|
Gửi lại giấc mơ cho
ngày mộng mị, gửi nghẹn
ngào cho tiếng xào xạt
của đêm. Con sâu ẩn
mình trong kẽ lá, khẽ
cựa mình rơi xuống một
giọt sương khô khốc lạnh
& run. Mở ra cho em
mở ra cho tôi, cho
mọi người những điều cần
thiết. Bàn tay đừng trói
lại khô cứng kêu đau
& đau, tiếng vọng mong chờ
của mẹ, của anh, của
chị. Ôi! Hãy mở ra!
@
ĐÌNH NGUYÊN
|