TÀN NHẪN KHÔNG LÊN TIẾNG
Đoàn Minh Hải



...áo bay mở khép niềm tâm-sự
hò hẹn lâu rồi em nói đi.

ĐinhHùng



Bây giờ thì tiếng pháo chỉ còn lại
trong thơ và trong ký-ức-kỷ-niệm
của mọi người. Chúng ta có thể từ
bỏ kỷ-niệm, nhưng những kỷ-niệm bỏ,

không dễ dàng chịu bỏ chúng ta. Nó
dính vào da nó chui vào thịt nó
nằm trong tim của ngăn nhớ. Kỷ-niệm
dù có vui hay buồn thì cũng kết

thành một khối... Cũng với nó đã theo
đuổi chúng ta ngay từ khi có loài
người - nó theo ta đến cuối đời của
mỗi con người - nó là cái tích-tắc

của sự thơ ngây hay của sự trăm
tuổi thọ, cũng có lúc nó là sự
nổ bùng từ trong bào-thai của mẹ,
nó là cái thấy của lão tiều-phu

già than-thở trong rừng, là hơi thở
hắt ra cuối cùng của kiếp người, là
chiếc lá rơi trong những chiều giông bão
tự nhiên và thừờng hằng như nước từ

ao hồ bốc hơi thành mây và mây
gặp lạnh rơi xuống thành mưa, như chiếc
bóng bay nhiều màu nổ bụp trên mây



trời lơ đãng... như thác và suối ngàn
ầm-ầm tuôn đổ trăm ngàn năm rồi
bỗng nhiên một chiều khô cạn như nghĩa
trang lô nhô bia mộ. Cả những nắm

đất cỏ vàng cỏ úa ngay giữa mùa
xuân tươi hay một con đò chiều cứ
trôi xuôi giòng dù không người chèo và
lái mà đò vẫn phăng lướt: đò ma...

rồi không bao giờ còn trở lại mái
nhà xưa cây đa bến cũ hoặc là
cánh thư mãi mãi không người nhận vì
người có tên trên lá thư đã ra

đi biệt tăm và cánh thư chỉ còn
là chiếc lá khô bay vút theo cơn
lốc trong tiếng kinh-kệ vào khuya, giữa
gió thu ảm-đạm. Mùa đông về sớm

nó không bóng không hình mà một đời
lảng vảng quanh ta rình rập chụp bắt
một tiếng động nhẹ nhàng mà hồn siêu
phách lạc của tiếng kinh cầu vừa dứt

và như tiếng còi tàu chui vào không
gian xám rồi tan lõang theo vệt khói.
Tiếng còi lặng lẽ vào nơi vô-định
và tất cả cũng chỉ là một khỏanh

khắc giữa cái loé sáng của que diêm
và bỗng tắt ngấm...... trong “Đêm, tìm tâm
tim”.

ĐOÀN MINH HẢI
Saigon 200404


Home


Warning: fclose(): supplied argument is not a valid stream resource in /homepages/26/d166475671/htdocs/THO/old/MainIndex/iFileIndex.php on line 28