|
Người đi tôi xanh mướt lá mồng tơi,
trái tím trời ch́ rêu phủ ngói âm-
dương, mây chở cơn mưa đi xa tít,
giọt nước mắt rơi nặng như viên sỏi,
sợi giây cung bắn ngược vào tim, ai
đă xếp từng giọt nước mắt cho tầng
đá đĩa chất dần cao... dưới khe sâu
ai ngước mắt nh́n... hun hút cao và...
bầy thiên-nga biến mất... không phải biết
mà dần dần trở thành đàn ḅ đang
ṃ ṃ trong gịng sông đen và gịng
sông cũng dần biến mất đôi bờ cỏ.
Tôi cũng chẳng c̣n ǵ dù đă đi
qua đêm đi qua ngày đi qua tháng
và năm... cuối cùng là đi qua em...
............
Đêm tôi ôm em là tôi ôm tôi,
ngược thời gian đếm trên đầu ngón tay,
phố đêm ngập ngụa nuớc cơn mưa chiều,
tôi và em cũng không là ngọai lệ.
Vuông lụa mỏng trắng lượn trong mây,
ngực mơ hồ hơi thở em, đây tôi
đă nhẫn tâm dấu đôi cánh mỏng,
gh́m chân em lướt gió tung mây.
Đời đă gài hầm chông bẫy sập, tôi
c̣n giăng bẫy chính ḿnh khi đứng trước
gương soi, trái tim trong gương không bao
giờ đập, mây tan biến trong tay nắm
bơ-vơ đầu núi cuối sông, lá thu
vàng rơi suốt, h́nh như có một gịng
Lấp nơi quê nhà... ai Lấp, Lấp ai...
tặng Bích-Dung, Saigon 201103
ĐOÀN MINH HẢI
|