|
Gửi anh Khế-Iêm, sau khi đọc bài thơ “Một Cái Chết Trên Truyền H́nh “ và tất cả bạn đọc đă được thấy những cái chết của người Việt-Nam. Dẫu sao tôi cũng xin chia sẻ với gia-đ́nh người đă chết trên mặt phẳng truyền h́nh.
Xác chết của một lính Mỹ xuất hiện
trên truyền h́nh Á-rập Aliazcera
vào buổi chủ-nhật nào đó chỉ thóang
qua trên một mặt phẳng trơn tuột. Cả
thế-giới từng ngày từng giờ đếm và
tổng kết từng xác chết từng người bị
thương, đưa tin trên tất cả phương tiện
truyền thông hiện-đại nhất nhanh nhất. Bà
mẹ ấy người vợ trẻ ấy đứa con
thơ ấy có đứt ruột xót ḷng bằng
những người mẹ những người vợ những người
con những người thân thương bạn bè hay
những người t́nh của cái quê-hương Việt
nam này -- cái quê-hương chậm tiến quê
mùa tụt hậu mà v́ tự-ái được
gọi là một quốc-gia đang phát triển.
Quê-hương chúng ta c̣n có cả một
làng không chồng th́ làm sao đếm được
những đứa con không cha... không cha. Có
những bà mẹ có bảy đứa con chết
đủ bảy và c̣n cộng thêm một người
chồng... bây giờ bà đă trên tám mươi
có bà gần trăm. Ôi, cụ mẹ Việt
nam rất nhiều Cụ mẹ Việt-nam anh
hùng khi người con duy nhất và người
chồng anh hùng đă chết mà c̣n nhận
được tin là anh ấy vẫn chiến đấu
anh dũng kiên cường trên mọi mặt trận,
một người mà chiến đấu trên mọi mặt
trận -- và những cụ mẹ những người vợ
không bao giờ thấy mặt ngay từ ngày
ra đi... hăy nhớ lấy hôm nay bao
nhiêu người chết trên rừng dưới suối làm
ǵ biết đường về, v́ rừng đă cháy
suối đă đổi chiều, người sống c̣n chưa
biết đi về đâu, sống làm sao và
cái làng không chồng ấy đă chết bao
nhiêu người chồng, bao nhiêu ông Bố và
cái làng không chồng ấy có thấm ǵ
đối với cả hai miền Nam-Bắc. Người
chết trong cuộc trường chinh này chẳng có
máy điện toán nào thống kê cho chính
xác cả nam cả nữ cả người thật
già kẻ rất trẻ, chết đủ kiểu, những
nghĩa trang ḥm không và những nghiă trang
không ḥm, người ta vẫn tính vào cho
đủ số, diệu kỳ hơn máy tính. C̣n
ǵ đau xót hơn khi cuộc chiến đă
tàn sau ba mươi năm vẫn có người
không muốn nh́n mặt nhau, đó là những
người sống may mắn hoàn toàn không phải
những người đă chết may mắn. Và c̣n
biết bao nhiêu cái chết vẫn c̣n nằm
lại đâu đó trong rừng sâu trên núi
đồi heo-hút trong hầm hố lở sụp
hay một cuối ngơ không tên, cũng không
là một cái chết trên truyền h́nh mà
là những cái chết trước mắt chúng ta,
chết trong ḷng và chết trong tim chúng
ta... tất cả là những tiếng nổ trong
tai chúng ta... Thương quá Việt-nam và
ôi đau xót quá Việt-nam, những cái
chết của người Việt-nam quá thật mà
rất nhiều người cho là thần-thoại huyền
thọai và là những cái chết ảo....
ĐOÀN MINH HẢI
Việt-nam X1,2003
|